Tản văn nhân ngày lễ VuLan

By PHAN ĐÔNG THU

 

Hôm nay ngày lễ Vu Lan bỗng dưng muốn được cài đóa hoa hồng lên ngực áo như mùa Vu Lan năm ngoái mà không thể...vì mẹ đã không còn.

            Nhớ ngày còn có mẹ mỗi lần ghé chơi thường bị mẹ la mắng đủ điều. Mẹ la tôi tóc sao để dài buông thả tuềnh toàng.Mẹ la tôi quần này áo nọ chẳng biết để dành lo chuyện mai sau.Mẹ la tôi bạn bè đủ kiểu sáng cà phê trưa chiều tối la cà.Mẹ la tôi cơm canh không lo nấu cứ ăn bờ ăn bụi cho xong.

            Mẹ quên tôi đã trên năm mươi tuổi. Cái tuổi xưa mẹ đã có mấy sui.Cái tuổi xưa mẹ đã cháu bồng cháu bế .Còn tuổi tôi giờ mẹ lại mắng lại la .Tôi chỉ cười mỗi lần mẹ mắng bởi những ngày mẹ mắng có dài đâu...

            Ngày mai lại là lễ Vu Lan cũng là sinh nhật mẹ tôi muốn được cài đóa hoa hồng nhưng đành phải thay màu hoa trắng.Màu hoa nhắc tôi nhớ rằng mãi mãi mẹ đã không còn. Tự nhiên lúc này tôi lại thèm nghe tiếng mẹ mắng mẹ la mà không thể.

            Sẽ chẳng bao giờ còn được gọi hai tiếng mẹ ơi !

              

More...

Gởi bạn

By PHAN ĐÔNG THU



          Cám ơn Nhật Ánh ghé thăm
   Cùng nhau qua phố một chiều mùa thu
          Phố nay dù có đổi thay...
   Con người phố ấy không thay đổi gì! 
  

More...

Hỏi

By PHAN ĐÔNG THU


                  
     Con phố nhỏ đã lần nào anh lại?
    Hoa tím xưa nay vẫn tím sân nhà
    Có những lúc nhớ anh buồn đến khóc...
    Phía xa kia anh có nhớ nơi này?
 

More...

Gửi trả cho anh

By PHAN ĐÔNG THU


       Tất cả những gì của anh
      Trả anh về làm kỉ niệm
      Em giữ làm chi thêm nặng
      Chút tình ray rứt muộn mằn.

      Nào vòng tay ôm tha thiết
      Nào ánh mắt nhìn đắm say
      Nào nụ cười tươi rạng rỡ
      Nào môi hôn ấm nồng nàn!

      Tất cả trả về anh giữ
      Cho em nhẹ gánh tình đau...
      Mai này hai ta gặp lại
      Chút tình xưa... thoáng sầu!

More...

Lời cám ơn

By PHAN ĐÔNG THU

    

         Các bạn đã ghé thăm
      Những lời chúc chân thành ngọt ngào làm Đông Thu xúc động.
      Nếu cuộc đời không có các con và các bạn...
      Thử hỏi: sống sao đây!

     Cám ơn tất cả các bạn những ai có thể thấu hiểu dẫu chưa một lần  hạnh
   ngộ.

More...

Con và tôi

By PHAN ĐÔNG THU

    

   Tôi có ba đứa con
   Hai trai một gái
   Con trai cả bỏ tôi từ khi chưa biết khóc
   Con trai thứ hai vừa xong đại học
   Vừa kiếm việc làm vừa tiếp tục học lên.
   Con gái ba mới vừa xong năm nhất
   Cũng miệt mài cố gắng chẳng thua anh.

   Tôi có hai đứa con
   Tôi có hai niềm hi vọng
   hai ước mơ và hai khát khao chờ đợi...
   Nên tôi cũng miệt mài như con!
   Bán chữ nuôi thân bán phổi nuôi con ăn học.
   
   Tôi nguyện xin làm chiếc chiếu trãi đường
   Để hai con bước vào đời không phải lấm chân. 
  

More...

Biết làm sao

By PHAN ĐÔNG THU

          



 Biết làm gì những lúc không anh
 Buổi sáng mênh mang buổi chiều lặng lẽ
 Mưa tháng sáu chợt rào rào đổ
 Gió lang thang ngang dọc dưới mưa!
 
 Biết làm gì những lúc vắng anh
 Sáng trưa chiều vỡ òa trong thổn thức
 Biết làm sao ?
 Khi gió mưa không thể thổi bay nỗi nhớ
 Khi thời gian cứ trôi
 Như con tàu tốc hành lao vội vã.
 Em phải gọi :
 - Chầm chậm thôi chờ với...

 Những lúc vắng anh những lúc không anh
 Em nắm chặt nỗi nhớ đi ngang qua sáng
 Em ôm ấp nỗi buồn đi ngang qua trưa
 Em cuộn trọn nỗi đau đi ngang qua tối
 Và em...
 Tìm nhớ buồn đau trong đêm!

More...

Cười

By PHAN ĐÔNG THU

                          
   
      

  Cuộc sống có nhiều nỗi bất hạnh. Bất hạnh có thể lớn tạo nghiệt ngã bất hạnh cũng có thể chỉ là chút rủi
     ro một chút phật ý hay cũng có thể một trắc trở...Có người chạy trốn có người tìm cách đối diện với nghịch
     cảnh. Tôi cũng vậy tôi nghĩ không thể chạy trốn mà phải đương đầu bằng liệu pháp: Cười!
           Trong cõi đời với cõi người vất vả này nếu không đương đầu liệu cuộc sống có thăng hoa?
           Cuộc sống chỉ kết thúc khi ta mất đi. Cười hay khóc là do ta quyết định. Dẫu có ngậm ngùi nhớ thương
     cũng tươi cười mà nhớ; dẫu có nhọc nhằn tìm kiếm cũng nở nụ cười mà đến. Một nụ cười mở ra là sẽ có 
     một nụ cười đáp lại. Đêm tối có phủ chụp thì ánh trăng ( ánh đèn) rọi soi một nửa và bình minh sẽ đẩy lùi 
     tăm tối. Chẳng có thứ gì là không dịch chuyển. Phải không?
           Hãy cười đi để rửa sạch những lo toan phiền muộn những rác rưởi đời thường. Hãy cười đi để thư thái 
     tâm hồn thư thái với bạn với người và với cả chính ta.
           Bạn có biết cuộc sống như một tấm gương. Ta cười với nó nó sẽ cười với ta; ta khóc với nó nó sẽ 
     khóc với ta. Vậy nên...hãy cứ cười đi... cười thật nhiều thật tươi và cười hết mình...bạn nhé!
     
 

More...

Bình minh

By PHAN ĐÔNG THU



    Mặt trời lên soi tỏ vất bỏ
   Khoảng trống hoàng hôn đêm trăng lặng lẽ.
   Giá mà người đàn bà ôm được
   cả trăng...trời và tất cả!

       

More...

Đêm trăng

By PHAN ĐÔNG THU

  

          Trăng buồn chi lặng đứng giữa thinh không
        Người đàn bà ngó trăng tê tỉ...
        Cuộn nỗi buồn
        Ôm trăng lặng lẽ!

More...